Càng suy nghĩ, càng thấy kỳ lạ. Từ đền thờ đến doanh trại, từ sân vận động đến nghĩa trang: tất cả đều dưới sự ban phước của vị giả tiên tri chuẩn bị những thân thể cho sự hy sinh. Khi bầy chiên được tự do, bầy thú tan rã. Khi người công chính bỏ trốn, kẻ ác cắn xé nhau như thú hoang mất phương hướng.

Những lời tiên tri của Isaia thách thức Hồi giáo và Kitô giáo. //138

Ladarô được sống lại ở đâu nếu theo Kinh Thánh, mọi người chỉ chết một lần? //117

Tôn trọng Thiên Chúa là tôn trọng sự thật: một thông điệp mâu thuẫn không thể đến từ Thiên Chúa; sự thiếu nhất quán cần được phơi bày chứ không phải được tôn sùng. Nghịch lý Lazarus. //230

Những lời tiên tri ít người biết và hầu như không ai tin: sự trẻ hóa và bất tử trong lời tiên tri //141

Khoảng năm 167 TCN, một vị vua thờ thần Zeus muốn ép người Do Thái ăn thịt heo. Antiochus IV Epiphanes đe dọa giết những ai vâng theo luật pháp của Gia-vê: ‘Ngươi không được ăn bất cứ vật gì ghê tởm.’ Bảy người đàn ông đã chọn chết dưới sự tra tấn hơn là vi phạm luật ấy. (2 Maccabê 7) Họ chết với niềm tin rằng Đức Chúa Trời sẽ ban cho họ sự sống đời đời vì họ không phản bội các điều răn của Ngài. Nhiều thế kỷ sau, La Mã nói với chúng ta rằng Chúa Giê-su xuất hiện và giảng dạy: ‘Không phải điều vào miệng làm ô uế con người.’ (Ma-thi-ơ 15:11) Và rồi người ta lại nói với chúng ta: ‘Không có gì là ô uế nếu được nhận lãnh với lòng biết ơn.’ (1 Ti-mô-thê 4:1–5) Những người công chính ấy đã chết vô ích sao? Có công bằng không khi hủy bỏ luật pháp mà họ đã hy sinh mạng sống để giữ gìn? Hãy so sánh: 1 Cô-rinh-tô 10:27 và Lu-ca 10:8 dạy rằng người ta có thể ăn bất cứ điều gì được đặt trước mặt mình, mà không cần hỏi han. Nhưng Phục truyền luật lệ ký 14:3–8 nói rất rõ: heo là ô uế; ngươi không được ăn nó. Chúa Giê-su được trình bày là đã nói: ‘Ta đến không phải để bãi bỏ Luật pháp hay các Đấng Tiên tri, nhưng để làm trọn.’ Vậy thì câu hỏi được đặt ra là: Làm sao một luật pháp có thể được ‘làm trọn’ bằng cách tuyên bố là thanh sạch điều mà chính luật pháp ấy gọi là ô uế? Các lời tiên tri của Ê-sai về sự phán xét cuối cùng (Ê-sai 65 và Ê-sai 66:17) vẫn duy trì sự lên án đối với việc ăn thịt heo. Làm sao có thể nói rằng mình tôn trọng các tiên tri trong khi lại mâu thuẫn với sứ điệp của họ? Nếu các văn bản Kinh Thánh đã đi qua bộ lọc của La Mã, và đế quốc ấy đã bắt bớ những người công chính, thì tại sao phải tin rằng mọi điều trong đó đều là chân lý và công lý? Khi những người cuối cùng trong số những người có cùng chính xác đức tin như bảy anh em ấy bị giết bởi những kẻ bắt bớ La Mã… //175

Những lời tiên tri về giấm và về áo quần bị chia bằng cách bắt thăm không chứa bất kỳ thông điệp tha thứ nào dành cho những kẻ giết người. Thi Thiên 22:16 ‘Vì chó đã vây quanh tôi; một bọn kẻ ác đã bao quanh tôi; chúng đâm thủng tay và chân tôi.’ 17 ‘Tôi có thể đếm hết các xương của mình; trong khi đó, chúng nhìn và chăm chăm vào tôi.’ 18 ‘Chúng chia nhau áo xống của tôi và bắt thăm áo của tôi.’ Thi Thiên 69:21 ‘Chúng cho tôi mật đắng làm thức ăn, và khi tôi khát, chúng cho tôi uống giấm.’ 22 ‘Nguyện bàn tiệc của chúng trở thành cạm bẫy trước mặt chúng, và điều đáng lẽ đem lại sự bình an trở thành cái bẫy cho chúng.’ 23 ‘Nguyện mắt chúng tối tăm để không nhìn thấy, và làm cho lưng chúng luôn run rẩy.’ 24 ‘Xin đổ cơn thịnh nộ của Ngài trên chúng, và để cơn giận dữ bừng cháy của Ngài bắt kịp chúng.’ Châm Ngôn 29:27 ‘Người công chính ghê tởm kẻ gian ác, và kẻ gian ác ghê tởm người công chính.’ Ma-thi-ơ 27:19 ‘Trong khi ông đang ngồi trên ghế xét xử, vợ ông sai người đến nói với ông rằng: Đừng can dự gì đến người công chính ấy; vì hôm nay tôi đã chịu khổ nhiều trong giấc mơ vì ông ấy.’ Theo Ma-thi-ơ 27:19, Chúa Giê-su là người công chính; theo Châm Ngôn 29:27, người công chính ghét kẻ gian ác. Nếu Chúa Giê-su là người công chính và người công chính ghét kẻ gian ác, thì làm sao có thể đúng rằng Chúa Giê-su yêu kẻ thù và tha thứ cho những kẻ gian ác đã giết ngài? Theo Kinh Thánh, cái chết của Chúa Giê-su xảy ra để các lời Kinh Thánh tiên tri được ứng nghiệm: Ma-thi-ơ 27:35 ‘Sau khi đóng đinh ngài, họ chia áo xống của ngài bằng cách bắt thăm, để ứng nghiệm lời đã được phán qua nhà tiên tri: Chúng chia nhau áo xống của ta và bắt thăm áo của ta.’ Giăng 19:28 ‘Sau việc đó, Chúa Giê-su, biết rằng mọi việc đã hoàn tất, nói để Kinh Thánh được ứng nghiệm: Ta khát.’ 29 ‘Ở đó có một bình đầy giấm; vì thế họ nhúng một miếng bọt biển vào giấm, đặt trên một nhành kinh giới, rồi đưa lên miệng ngài.’ 30 ‘Khi Chúa Giê-su đã nhận giấm, ngài nói: Mọi sự đã hoàn tất. Rồi ngài cúi đầu và giao linh hồn.’ Người ta nói với chúng ta rằng khi đang chết trên thập tự giá, Chúa Giê-su đã cầu nguyện cho kẻ thù của mình và bào chữa cho họ vì ‘họ không biết mình đang làm gì’: Lu-ca 23:34 ‘Và Chúa Giê-su nói: Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình đang làm gì. Và họ chia áo xống của ngài bằng cách bắt thăm.’ Nhưng Kinh Thánh đã tiên tri về một người, khi chết trên thập tự giá, lại xúc phạm những kẻ thù của mình: đó không phải là tình yêu, mà là sự căm ghét. Thi Thiên 22 cho thấy người bị đóng đinh gọi những kẻ hành hình mình là chó. Trong lời tiên tri về giấm, không có lời xin tha thứ cho kẻ thù, mà là lời xin hình phạt; họ bị nguyền rủa. Ngoài những mâu thuẫn này, dụ ngôn về những tá điền gian ác mà Chúa Giê-su dùng để báo trước cái chết của mình cũng nói về sự trừng phạt đối với những kẻ giết người ấy, chứ không phải sự tha thứ. Hơn nữa, dụ ngôn đó nhấn mạnh rằng những tá điền ấy hoàn toàn biết rõ họ đang làm gì (Ma-thi-ơ 21:33–44). Chắc chắn rằng ngài không nói dụ ngôn ấy chống lại những người công chính trong dân của mình, mà chống lại những kẻ bắt bớ, những kẻ sau đó đã đổ toàn bộ tội lỗi lên người Do Thái, chính là dân tộc của Chúa Giê-su. Nếu chúng ta xem Thi Thiên 118:2–23, điều đó trở nên rõ ràng. Bạn đã hiểu rõ rằng La Mã đã làm sai lệch các văn bản để vu khống các nạn nhân của mình, biến những lời vu khống của họ thành chân lý hay chưa? //198

«