Gabriel chống lại Zeus và sức mạnh của đám đông hắn.

Gabriel chống lại Zeus và sức mạnh của đám đông hắn. █

Zeus và Gabriel đang so tài sức mạnh trên bàn vật tay.

Cơ bắp của Zeus căng lên như những cột sắt trong khi hắn mỉm cười đầy kiêu ngạo.

— “Hãy cho ta thấy sức mạnh thật sự của ngươi…” —Zeus nói, dùng ánh mắt để thách thức anh.

Gabriel siết chặt cánh tay bằng toàn bộ sức lực, nhưng cuối cùng bàn tay của Zeus đã ép tay anh xuống mặt bàn.

Zeus bật ra tiếng cười đầy vẻ vượt trội.

— “Thời của ngươi đã qua rồi…”

Gabriel chậm rãi ngẩng đầu lên, không đáp lại bằng cơn giận, mà bằng sự điềm tĩnh.

— “Thời gian cố gắng đánh bại ngươi bằng sức mạnh cơ bắp của ta đã kết thúc.
Giờ đây bắt đầu thời đại đánh bại ngươi bằng trí tuệ, chính thứ trí tuệ mà con người dùng để nhốt những sinh vật mạnh hơn mình vào lồng.

Zeus, cuối cùng ngươi sẽ hiểu rằng ngươi chỉ là một tạo vật và không thể chứa đựng quyền năng vô hạn của Đức Chúa Trời của các vị thần.
Nhưng ta, chân thành thừa nhận sự cao trọng của Ngài trên mọi tạo vật, cầu xin sức mạnh từ quyền năng của Ngài; và như thế, bằng một sức mạnh không đến từ chính ta, ta sẽ đánh bại ngươi.

Đó mới là trí tuệ.

Còn ngươi thì chưa bao giờ hạ mình trước Đức Chúa Trời của các vị thần.
Ngươi đã yêu cầu các thầy tế lễ của mình thuyết phục đám đông quỳ lạy trước hình tượng của ngươi, và ngươi đã biến đám đông ấy thành sức mạnh của riêng mình.
Đúng vậy, chúng đông hơn ta.

Nhưng ta tìm đến Đấng mạnh hơn tất cả.
Và đó không phải là ngươi, mà là Đức Chúa Trời, Đấng tạo dựng các vị thần, Đấng mà ngươi đã chống nghịch bằng những đòi hỏi và sự kiêu ngạo của mình.

Cuối cùng, ngươi sẽ bị mắc kẹt như một con thú bị nhốt trong lồng, và ta sẽ nhìn ngươi như con người nhìn một con thú trong sở thú.
Cơ bắp của ngươi sẽ không thể đưa ngươi thoát khỏi nơi đó.



«Kinh doanh chiến tranh cần những người tử đạo bị thao túng, không phải những người tự do suy nghĩ. Họ chết trong sự tin tưởng hoặc chết bị ép buộc. Nhưng họ chết để người khác giàu có hơn. Nhà chính trị gia tán dương và tiên tri giả bám vào các truyền thống ăn sâu nhưng đầy lừa dối để giành được sự nổi tiếng; người công chính bác bỏ chúng, không phải để làm hài lòng đám đông, mà để ngăn những người công chính khác khỏi bị lừa dối. Thông tin nhỏ này thay đổi tất cả.

Những lời tiên tri của Isaia thách thức Hồi giáo và Kitô giáo. //138

Gia-cốp đã lừa dối người cha mù của mình… Đức Chúa Trời có yêu ông không? Một thông điệp bịa đặt? //108

Người đàn ông Gabriel phơi bày sự mâu thuẫn trong thông điệp của Zeus: ‘Phúc cho những ai khao khát công lý, miễn là họ quên “mắt đền mắt” và yêu kẻ thù của công lý.’ //185

Hãy phân tích bản infographic phân tích và chỉ trích thông điệp mang tính hình ảnh và vu khống chống lại các thánh đồ. //324

KHẢI HUYỀN 15:3 + Ê-SAI 42:13 + PHỤC TRUYỀN LUẬT LỆ KÝ 32:41 Giê-hô-va, như một chiến binh vĩ đại, sẽ cất tiếng hô chiến trận: ‘Ta sẽ báo thù những kẻ thù của Ta.’ Vậy còn tình yêu đối với kẻ thù mà, theo Kinh Thánh, Con của Giê-hô-va đã rao giảng để noi theo sự hoàn hảo được cho là của Cha mình dựa trên tình yêu dành cho mọi người thì sao (Mác 12:25-37, Thi Thiên 110:1-6, Ma-thi-ơ 5:38-48)? Thực ra đó là lời dối trá của những kẻ thù của cả hai, những kẻ đã sửa đổi nhiều văn bản để tạo ra Kinh Thánh. //286

Những lời tiên tri về giấm và về áo quần bị chia bằng cách bắt thăm không chứa bất kỳ thông điệp tha thứ nào dành cho những kẻ giết người. Thi Thiên 22:16 ‘Vì chó đã vây quanh tôi; một bọn kẻ ác đã bao quanh tôi; chúng đâm thủng tay và chân tôi.’ 17 ‘Tôi có thể đếm hết các xương của mình; trong khi đó, chúng nhìn và chăm chăm vào tôi.’ 18 ‘Chúng chia nhau áo xống của tôi và bắt thăm áo của tôi.’ Thi Thiên 69:21 ‘Chúng cho tôi mật đắng làm thức ăn, và khi tôi khát, chúng cho tôi uống giấm.’ 22 ‘Nguyện bàn tiệc của chúng trở thành cạm bẫy trước mặt chúng, và điều đáng lẽ đem lại sự bình an trở thành cái bẫy cho chúng.’ 23 ‘Nguyện mắt chúng tối tăm để không nhìn thấy, và làm cho lưng chúng luôn run rẩy.’ 24 ‘Xin đổ cơn thịnh nộ của Ngài trên chúng, và để cơn giận dữ bừng cháy của Ngài bắt kịp chúng.’ Châm Ngôn 29:27 ‘Người công chính ghê tởm kẻ gian ác, và kẻ gian ác ghê tởm người công chính.’ Ma-thi-ơ 27:19 ‘Trong khi ông đang ngồi trên ghế xét xử, vợ ông sai người đến nói với ông rằng: Đừng can dự gì đến người công chính ấy; vì hôm nay tôi đã chịu khổ nhiều trong giấc mơ vì ông ấy.’ Theo Ma-thi-ơ 27:19, Chúa Giê-su là người công chính; theo Châm Ngôn 29:27, người công chính ghét kẻ gian ác. Nếu Chúa Giê-su là người công chính và người công chính ghét kẻ gian ác, thì làm sao có thể đúng rằng Chúa Giê-su yêu kẻ thù và tha thứ cho những kẻ gian ác đã giết ngài? Theo Kinh Thánh, cái chết của Chúa Giê-su xảy ra để các lời Kinh Thánh tiên tri được ứng nghiệm: Ma-thi-ơ 27:35 ‘Sau khi đóng đinh ngài, họ chia áo xống của ngài bằng cách bắt thăm, để ứng nghiệm lời đã được phán qua nhà tiên tri: Chúng chia nhau áo xống của ta và bắt thăm áo của ta.’ Giăng 19:28 ‘Sau việc đó, Chúa Giê-su, biết rằng mọi việc đã hoàn tất, nói để Kinh Thánh được ứng nghiệm: Ta khát.’ 29 ‘Ở đó có một bình đầy giấm; vì thế họ nhúng một miếng bọt biển vào giấm, đặt trên một nhành kinh giới, rồi đưa lên miệng ngài.’ 30 ‘Khi Chúa Giê-su đã nhận giấm, ngài nói: Mọi sự đã hoàn tất. Rồi ngài cúi đầu và giao linh hồn.’ Người ta nói với chúng ta rằng khi đang chết trên thập tự giá, Chúa Giê-su đã cầu nguyện cho kẻ thù của mình và bào chữa cho họ vì ‘họ không biết mình đang làm gì’: Lu-ca 23:34 ‘Và Chúa Giê-su nói: Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình đang làm gì. Và họ chia áo xống của ngài bằng cách bắt thăm.’ Nhưng Kinh Thánh đã tiên tri về một người, khi chết trên thập tự giá, lại xúc phạm những kẻ thù của mình: đó không phải là tình yêu, mà là sự căm ghét. Thi Thiên 22 cho thấy người bị đóng đinh gọi những kẻ hành hình mình là chó. Trong lời tiên tri về giấm, không có lời xin tha thứ cho kẻ thù, mà là lời xin hình phạt; họ bị nguyền rủa. Ngoài những mâu thuẫn này, dụ ngôn về những tá điền gian ác mà Chúa Giê-su dùng để báo trước cái chết của mình cũng nói về sự trừng phạt đối với những kẻ giết người ấy, chứ không phải sự tha thứ. Hơn nữa, dụ ngôn đó nhấn mạnh rằng những tá điền ấy hoàn toàn biết rõ họ đang làm gì (Ma-thi-ơ 21:33–44). Chắc chắn rằng ngài không nói dụ ngôn ấy chống lại những người công chính trong dân của mình, mà chống lại những kẻ bắt bớ, những kẻ sau đó đã đổ toàn bộ tội lỗi lên người Do Thái, chính là dân tộc của Chúa Giê-su. Nếu chúng ta xem Thi Thiên 118:2–23, điều đó trở nên rõ ràng. Bạn đã hiểu rõ rằng La Mã đã làm sai lệch các văn bản để vu khống các nạn nhân của mình, biến những lời vu khống của họ thành chân lý hay chưa? //198

«